Nội các thứ đồ chơi của anh tôi, nào ô tô, nào tầu hỏa, nào búp bê... tôi chẳng ưa thứ nào cả, chỉ thích nhất con quay sừng. Mỗi khi tôi thấy anh tôi quấn dây, rồi quay mình vươn vai đánh, con quay nó vùn vụt ở trong tay bay ra, quay tít thò lò, tiếng kêu vo vo. Nó chạy, nó lượn, nó mới đậu làm sao.
Tôi ước ao:
"Giá tôi cũng có một con quay sừng như của anh tôi".
Tôi đương chăm chú nhìn con quay thì ở đằng xa mẹ tôi cũng chăm chú nhìn tôi, mà có lẽ mẹ tôi đoán biết sự mong ước của tôi bởi vì chỉ có người mẹ mới thấy biết những sự bí ẩn ở trong lòng con, chỉ có người nào thương yêu nhau mới tỏ rõ tâm sự nhau.
Tôi chạy lại vồn vã bảo mẹ tôi rằng:
- Em thích con quay sừng kia quá. Chị Hai mua cho em một con nhé.
- Chị Hai làm gì có tiền, hở em?
Tiếng mẹ tôi nói có vẻ buồn rầu thất vọng: vật thử con quay sừng kia chỉ một hào bạc, mà không làm sao kiếm ra để mua cho đứa con cưng được vui lòng!
Tôi nghe mẹ tôi nói, ngoảnh nhìn con quay mà tôi cũng buồn.
Hồi ấy, tôi mới lên chín, còn đi học chữ nho. Một hôm, tôi đi học về, mẹ tôi đưa cho tôi một con quay. Con quay này không phải là con quay sừng, cũng không phải là con quay tiện, nó chỉ là một con quay đẽo, mà lại là con quay mà mẹ tôi đẽo cho tôi. Tôi đánh nó dẫu không tít, không đậu bằng con quay của anh tôi, nhưng tôi yêu quý nó hơn hết cả các con quay sừng ở trên trần thế.
Tôi có con quay thích quá, lúc nào cũng đánh, ngoài sân, sau vườn, dưới bếp, nhà ngang. Mẹ tôi nhìn tôi đánh quay, thấy tôi vui sướng mà mẹ tôi cũng vui sướng; mẹ tôi vui sướng cái vui sướng của tôi.
Một hôm ở trong bếp, tôi muốn khoe tài với mẹ tôi, tôi bảo mẹ tôi:
- "Em đánh quay giỏi lắm, để em đánh cho chị Hai coi".
Rồi tôi quấn dây, dang thẳng cánh, bổ một cái thật mạnh, thì ôi thôi! Cái dây vướng phải rổ bát, đổ úp xuống, kêu đánh ầm một tiếng, bát đĩa vỡ tung tóe. Tôi tái xanh cả mặt, sợ run lập cập.
Mẹ già tôi đang quét tước ở trên nhà ngang, xồng xộc chạy xuống hỏi:
- Đứa nào đánh vỡ gì?
- Thưa bà, tôi trót nhỡ tay.
Mẹ tôi chưa nói dứt lời thì mẹ già tôi túm lấy đầu dầm xuống, sẵn cái chổi cầm tay đánh túi bụi.
Thương ôi! Mẹ tôi thấy tôi bé nhỏ, không nỡ để mẹ già tôi đánh tôi nên nhận cái lỗi của tôi làm lỗi của mình để chịu đòn thay cho tôi.
Từ đấy, tôi không đánh quay nữa mà tôi thấy ai đánh quay tôi cũng chẳng buồn nhìn.
Nhưng con quay kia mẹ tôi đẽo cho tôi, tôi không đành lòng mà vứt nó đi, tôi giữ, tôi giữ cho đến ngày nay để kỷ niệm cái đời đau đớn và hy sinh của mẹ tôi đối với tôi.
Tổng hợp nhiều nguồn
Hoa hậu Quốc gia Việt Nam Nguyễn Ngọc Kiều Duy chia sẻ hành trình từ cô sinh viên tự ti về cân nặng đến khi đăng quang, với sự ủng hộ của gia đình cùng kinh nghiệm tích l...
Nguyễn Huỳnh Hải Lam - Á hậu Đồng bằng sông Cửu Long 2024 trải qua tuổi thơ thiếu vắng tình cảm cha. Cô mong danh hiệu giúp mình phát triển, có thu nhập ổn định lo cho mẹ...
Câu danh ngôn này thể hiện quan điểm mạnh mẽ này về sức mạnh của quyết tâm. Nó không chỉ là lời khích lệ mà còn là một bài học sâu sắc về tầm quan trọng của ý chí và nghị...
Cặp đôi trẻ chuẩn bị thành hôn nên rủ nhau đi chụp ảnh cưới.
Á hậu Bùi Khánh Linh chính thức xác nhận dừng mối quan hệ tình cảm với Cheon Minuk sau chương trình "Đảo thiên đường" vì những tổn thương không thể chia sẻ.
Tèo than thở với cậu bạn đồng nghiệp mới quen:
Đoàng! Tiếng sấm vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Những tia chớp lóe lên sắc bén, khiến cả bầu trời dường như bị xé toang từng mảnh. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm ướt...
Ở tuổi 16, Suti - con gái thứ hai của cựu siêu mẫu Thúy Hạnh và Minh Khang - được nhận xét xinh như hoa hậu.